chucxuan

Kính mời quý vị tham dự Paltalk "Tieng noi Phap dinh VNCH" từ 8:00pm, giờ California. Cách vào Paltalk, bấm vào đây.

-------o0o-------

 

Các Bài Nên Đọc

• Làm hay không làm chính trị cho Quê Hương ? - Lê Trọng Quát.

• Hãy trả lại sự thật cho người lính Việt Nam Cộng Hòa !

• Tiểu sử Luật Sư LÊ TRỌNG QUÁT - Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa Pháp Ðịnh.

• THÔNG ĐIỆP gửi Quân Đội Nhân Dân và Công An Nhân Dân.

Gs LÊ NGUYỄN CÔNG TÂM: THỈNH NGUYỆN THƯ ĐẾN TT DONALD TRUMP.

LS LÊ TRỌNG QUÁT: VAI TRÒ CỦA CHÍNH PHỦ VIỆT NAM CỘNG HÒA PHÁP ĐỊNH.

PHỎNG VẤN LIVE VỚI LS LÊ TRỌNG QUÁT NGÀY 22/11/2017.

• Việt Nam Cộng Hòa, lối thoát của Hoàng Sa và dân tộc. Trần Trung Đạo (Danlambao) - Sau 40 năm nếu tính từ thời gian hải quân Trung Cộng tấn chiếm Hoàng Sa và 56 năm kể từ khi Phạm Văn Đồng gởi công hàm...

Image Small

• Những tấm hình đầy tình người của những người lính VNCH và quân đội Đồng Minh. CHO ĐẾN MÃI ĐẾN HÔM NAY GẦN 40 NĂM, ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM LIÊN TỤC ĐƯA LÊN NHỮNG HÌNH ẢNH ĐÀN ÁP, BẮT BỚ, CƯỚP GIỰT, GIAM CẦM...

Image Small

• Việt cộng là tổ sư khủng bố - Khủng Bố xưa và nay : Ai khủng bố ở Việt Nam ? - Tài liệu lịch sử . Cái vụ đặt bom khủng bố, tàn sát già cả lớn bé ....

Image Small

• Hải quân Việt Nam có thể mua 6 máy bay tuần tiễu Mỹ để đối phó với tàu ngầm Trung Quốc - Thụy My . Đài Tiếng nói Nước Nga trong bản tin hôm 20/04/2013...

thuyen nhan

• Không giống ai - Huỳnh Ngọc Tuấn. Tôi đang sống trong một đất nước mà hàng ngày, hàng tháng, hàng năm những cái không giống ai vẫn ngang nhiên diễn ra ...


cong an danh dan

• Một chế độ côn đồ !!! - Ban biên tập BÁN NGUYỆT SAN TỰ DO NGÔN LUẬN. Theo Từ Điển Tiếng Việt của Trung tâm Từ điển học Vietlex, “Côn đồ” có hai nghĩa:...


Image Small

• THÁNG TƯ XƯA & NHỮNG HÌNH ẢNH KHÓ QUÊN TRONG NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG TẠI SÀI-GÒN - BT chuyển. Một nén hương ấm tình chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà , thân tàn nhưng hồn vẫn còn khắc khoải mơ ngày tự do cho dân tộc Việt , ngày mở hội khai xuân...


Image Small

• Cảnh sát biển VN hợp tác với Mỹ? - Tin BBC. Một sỹ quan cao cấp của lực lượng tuần duyên Mỹ nói đã có cuộc gặp với cảnh sát biển Việt Nam để bàn việc hợp tác...


Image Small

• Tôi gọi họ là Anh Hùng - Đặng Chí Hùng. Trong cuộc chiến mà Bên thắng cuộc (theo cách gọi của tác giả Huy Đức) đã được đặt vào thế “tất nhiên phải thắng” như tôi từng chứng minh...

*** NHỮNG TỘI ÁC CỦA CỘNG SẢN ĐỐI VỚI QUÂN CÁN CHÍNH VÀ ĐỒNG BÀO MIỀN NAM

Phần1      Phần2      Phần3
Phần4      Phần5      Phần6
Phần7      Phần8     Phần9
Phần10      Phần11

HỒI KÝ TÔI PHẢI SỐNG - LINH MỤC NGUYỄN HỮU LỄ

Phần 1 - 2     Phần 3 - 4
Phần 5 - 6     Phần 7 - 8
Phần 9 - 10     Phần 11 - 12
Phần 13 - 14     Phần 15 - 16
Phần 17 - 18    Phần 19  20
Phần 21- 22     Phần 23-24
Phần 25 - 26    Phần 27 - 28
Phần 29 - 30    Phần 31- 32
Phần 33 - 34    Phần 35 - 36
Phần 37 - 38    Phần 39- 40
Phần 41- 42    Phần 43 - 44
Phần 45 - 46    Phần 47- 48
Phần 49- 50       TỘI ÁC CỦA BÙI ĐÌNH THI

** Audio Book: THIÊN HỒI KÝ TRẠI KIÊN GIAM CỦA NGUYỄN CHÍ THIỆP

** Audio Book: THIÊN HỒI KÝ THÉP ĐEN CỦA ĐẶNG CHÍ BÌNH

 HỒI KÝ TÔI ĐI TÌM TỰ DO CỦA NGUYỄN HỮU CHÍ:

KỲ 1 ĐẾN KỲ 20
KỲ 21 ĐẾN KỲ 40
KỲ 41 ĐẾN KỲ 60
KỲ 61 ĐẾN KỲ 80
KỲ 81 ĐẾN KỲ 95
KỲ 96 ĐẾN HẾT

HỒI KÝ VÕ LONG TRIỀU: MỐC LỊCH SỬ
KỲ 1 ĐẾN 10
KỲ 11 ĐẾN 20
KỲ 21 ĐẾN 30
KỲ 31 ĐẾN 40
KỲ 41 ĐẾN Hết
PHẢN HỒI CỦA DƯƠNG ĐỨC

 

HỒI KÝ ĐÊM GIỮA BAN NGÀY - VŨ THƯ HIÊN

CHƯƠNG 1   CHƯƠNG 2
CHƯƠNG 3   CHƯƠNG 4
CHƯƠNG 5   CHƯƠNG 6
CHƯƠNG 7   CHƯƠNG 8
CHƯƠNG 9   CHƯƠNG 10
CHƯƠNG 11   CHƯƠNG 12
CHƯƠNG 13   CHƯƠNG 14
CHƯƠNG 15    CHƯƠNG 16
CHƯƠNG 17    CHƯƠNG 18
CHƯƠNG 19    CHƯƠNG 20
CHƯƠNG 21    CHƯƠNG 22
CHƯƠNG 23    CHƯƠNG 24
CHƯƠNG 25    CHƯƠNG 26
CHƯƠNG 27    CHƯƠNG 28
CHƯƠNG 29    CHƯƠNG 30
CHƯƠNG 31    CHƯƠNG 32
CHƯƠNG 33    CHƯƠNG 34
CHƯƠNG 35    CHƯƠNG 36
CHƯƠNG 37    CHƯƠNG 38
CHƯƠNG 39    CHƯƠNG 40
CHƯƠNG 41    CHƯƠNG KẾT

BÊN THẮNG CUỘC

Phần1     Phần2A     Phần2B
Phần3     Phần4      Phần5
Phần6     Phần7     Phần8
Phần9      Phần10     Phần11      Phần12
Phần13     Phần14     Phần15
Phần16      Phần17      Phần18
Phần19     Phần20     Phần21
Phần22      Phần KẾT

*** HỒI KÝ 7 NGÀY Ở CHIẾN TRƯỜNG QUẢNG TRỊ CỦA TRUNG ÚY NGUYỄN NGỌC ẨN

Phần1     Phần2

KÝ SỰ TRONG TÙ CỦA ĐẠI TÁ PHẠM BÁ HOA

Phần1      Phần2      Phần3
Phần4      Phần5      Phần6
Phần7      Phần8

 

*** HỒI KÝ GIẢI KHĂN SÔ CHO HUẾ CỦA NHÃ CA

Phần1      Phần2      Phần3
Phần4      Phần5     

 

VietNamCongHoa


Quoc Huy VNCH
Quốc Huy Việt Nam Cộng Hòa

-----o0o-----

Các Bài Nên Đọc

• Làm hay không làm chính trị cho Quê Hương ? - Lê Trọng Quát.

• Hãy trả lại sự thật cho người lính Việt Nam Cộng Hòa !

• Tiểu sử Luật Sư LÊ TRỌNG QUÁT - Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa Pháp Ðịnh.

• THÔNG ĐIỆP gửi Quân Đội Nhân Dân và Công An Nhân Dân.

Gs LÊ NGUYỄN CÔNG TÂM: THỈNH NGUYỆN THƯ ĐẾN TT DONALD TRUMP.

LS LÊ TRỌNG QUÁT: VAI TRÒ CỦA CHÍNH PHỦ VIỆT NAM CỘNG HÒA PHÁP ĐỊNH.

PHỎNG VẤN LIVE VỚI LS LÊ TRỌNG QUÁT NGÀY 22/11/2017.

VietNamCongHoa

VietNamCongHoa

VietNamCongHoa

VietNamCongHoa

VietNamCongHoa

VietNamCongHoa

VietNamCongHoa

VietNamCongHoa

VietNamCongHoa

VietNamCongHoa

VietNamCongHoa

VietNamCongHoa

VietNamCongHoa

VietNamCongHoa

 

Chào mừng Quý vị đến với trang web
Việt Nam Cộng Hòa Pháp Ðịnh !

Tin Trong Nước

--------o0o--------

Kỳ Anh – Một yếu địa, hãy cảnh giác!

Hữu Quả (Nhà báo - TTXVN - đã nghỉ hưu)

HL
Bản đồ Huyện Kỳ Anh



Kỳ Anh là huyện nằm về phía Đông Nam của tỉnh Hà Tĩnh, vốn là một huyện nghèo, nơi từng ví “chó ăn đá, gà ăn sỏi”, sản xuất và đời sống luôn gặp nhiều khó khăn khắc nghiệt. Những năm gần đây, Kỳ Anh hình thành vùng kinh tế cảng Vũng Áng, và hoạt động kinh doanh du lịch, tương lai sẽ là một khu kinh tế tổng hợp, đa ngành đa nghề, tầm cỡ quốc gia, nếu nhìn thuần túy góc độ phát triển kinh tế, là một vùng có triển vọng đáng vui mừng cho huyện Kỳ Anh và tỉnh Hà Tĩnh. Song, nếu nhìn ở góc độ quản lý xã hội và an ninh quốc phòng, thì đây là vấn đề rất đáng lo ngại, cần phải được cảnh báo sớm!


Từ khi Kỳ Anh hình thành vùng kinh tế cảng nước sâu Vũng Áng, giá đất ở đây tăng vọt; vùng quê yên tĩnh, đã nhộn nhịp hẳn lên. Người dân bán đất (thực chất mất đất), tuy trong tay có một khoản tiền, nhưng chưa biết kinh doanh buôn bán gì; trong khi đó, nhiều thanh niên là con em họ, dùng tiền bán đất, bị bọn người xấu ở xa mới đến, rủ rê, lôi kéo, ăn chơi sa đọa, hư hỏng, trên một dốc trượt không có phanh hãm; tệ nạn xã hội ở đây phát sinh phức tạp, với tốc độ nhanh trông thấy.


Cũng từ khi huyện Kỳ Anh hình thành khu kinh tế Vũng Áng và hoạt động kinh doanh du lịch, là lúc người Trung Quốc ào ạt tràn vào vùng đất này, mua đất, xây nhà, lập phố; chẳng biết bằng cách nào, hợp pháp hay không hợp pháp?! Việc này chỉ có chính quyền và các cơ quan chức năng địa phương mới trả lời được! Chỉ nhìn hiện tượng bên ngoài cũng thấy, họ vào đất nước có chủ quyền, mà tưởng như vô chủ vậy. Ai cũng lấy làm lạ và lo lắng. Lo gần, lo xa cho quê hương, đất nước, nhưng biết hỏi ai?! Biết tin ai mà hỏi, mà phản ảnh, mà đề xuất?!


Tôi vừa đọc một bài viết đăng trên mạng, với tiêu đề: “Một Hà Tĩnh đầy ắp người Trung Quốc”. Tác giả bài báo kể lại rằng, một người dân chính gốc huyện Kỳ Anh, được yêu cầu giấu tên, buồn bã nói dân Kỳ Anh của họ đã thực sự đánh mất mình rồi; họ không còn là người chủ, là dân bản xứ nữa; mà thay vào đó, là cảm giác bị thua thiệt, trước sự giàu có và hách dịch của dân nhập cư – người Trung Quốc. Đặc biệt, tuy mới đến đất Kỳ Anh, sống chưa bao lâu, nhưng các nhóm người Trung Quốc ở đây đã tổ chức thành đội ngũ băng nhóm, và ông trùm trông khá dữ dằn. Họ sẵn sàng xử bất cứ người Việt nào động đến băng nhóm của họ. Hầu như họ đã nắm hoàn toàn quyền lực và thế lực ở đất Kỳ Anh này rồi, nên dù các ban ngành an ninh, công an vẫn hoạt động nhưng hình như họ chẳng coi ra gì, bởi thế lực và tiền bạc của họ khá mạnh. Ông này lại nói thêm rằng, hiện tại, huyện Kỳ Anh giống như “một tiểu khu đặc biệt của người Trung Quốc”. Ở đây mọi thứ quyền lợi và quyền lực, đều vào tay họ; thậm chí có nhiều cán bộ, công chức ở huyện Kỳ Anh cũng tỏ ra lép vế với người Trung Quốc. Người kể chuyện cho rằng, chẳng bao lâu nữa, người Trung Quốc ở đây nghiễm nhiên trở thành ông chủ đích thực của người Kỳ Anh. Một bà mẹ và một ông bố khác, cũng lo ngại, xin được giấu tên, cho biết thêm: Trước khi người Trung Quốc có mặt ở huyện Kỳ Anh, thanh niên ở đây thuần hiền, nay 70% nghiện ngập, hư hỏng. Bà mẹ và ông bố giấu tên đã nói lên sự nghi ngờ về sự tác động rất nguy hiểm của người Trung Quốc, với ý đồ không tốt. Lại có một bà mẹ khác, kể lại cái chết của con trai mình, là một thanh niên, bị bọn xấu người Trung Quốc lôi kéo, đã sa vào con đường nghiện ngập, nợ nần, bế tắc, đã đâm đầu vào đoàn tàu tự sát, để lại bức thư tuyệt mệnh nói rõ thực trạng trên; rồi bà tự an ủi rằng mong qua cái chết của con bà, sẽ cảnh tỉnh được nhiều cháu thanh niên khác.


Qua bài báo, tôi có suy nghĩ rằng, phải chăng vùng đất Kỳ Anh đã thực sự trở thành “khu tô giới” của người Trung Quốc?! Trong khu đất họ mua, hoặc thuê dài hạn này, họ làm chủ, không ai được vào; họ làm những gì, địa phương có biết không? Có báo cáo lên Trung ương về thực trạng này, và có được chỉ đạo xử lý gì không? Hay đây là một sự “ thỏa thuận ngầm”, từ trên xuống dưới; hay là một sự bất lực, không kiểm soát nổi; hoặc vì trục lợi, mà chính quyền và các cơ quan chức trách địa phương tự thả nổi, làm lơ?!


Viết đến đây, tôi nhớ vừa được đọc trên mạng bài của lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, người hiểu Trung Quốc đến từng chân tơ kẽ tóc, có tiêu đề “Chả lẽ mất nước từng phần…?!”. Mở đầu bài, tướng Vĩnh viết: “Tôi “giật mình” khi đọc một đoạn tin ngày 23/10/2013, dưới dòng tít “Một Hà Tĩnh đầy ắp người Trung Quốc!””. Tôi không có tầm nhìn xa trông rộng, từng trải, hiểu biết sâu sắc vấn đề này, như lão tướng đáng kính; nhưng không hiểu vì sao, tôi cũng có tâm trạng, có cảm giác “giật mình”, ngay khi vừa tiếp xúc thông tin nói trên, về thực trạng người Trung Quốc có mặt và hoạt động tại huyện Kỳ Anh và tỉnh Hà Tĩnh. Ngoài băn khoăn, lo lắng mất đất, mất chủ quyền, bị lũng đoạn kinh tế, mất thị trường, mất công ăn việc làm, gây phức tạp cho công tác quản lý trị an, làm băng hoại văn hóa, đạo đức, đối với lớp thanh niên trẻ, tương lai của đất nước… tôi còn có nỗi lo: Huyện Kỳ Anh như là “MỘT YẾU ĐỊA”, có can hệ đến lĩnh vực quân sự, quốc phòng. Đây chỉ là suy nghĩ của riêng cá nhân tôi, không dựa vào tài liệu tham khảo, hoặc trợ giúp nào; nếu có gì chưa xác thực, mong được các chuyên gia quân sự chỉ bảo thêm.


Như mọi người đều biết, Kỳ Anh là huyện có địa hình khá đặc biệt về mặt quân sự: nằm ngay trên quốc lộ 1A, gần biển phía Đông, gần núi phía Tây, diện tích đồng bằng hẹp; phía Bắc giáp huyện Cẩm Xuyên, phía Đông giáp biển, phía Tây và phía Nam, giáp tỉnh Quảng Bình, cách nhau bởi Đèo Ngang; nơi đây có dãy núi nổi tiếng, tên gọi là Hoành Sơn, mà tiền nhân đã từng chỉ ra rất đúng cho các chiến lược gia: “Hoành Sơn nhất đái / Vạn đại dung thân.” Tôi không phải là nhà quân sự, nhưng xin mạn phép đưa ra một nhận xét: Với địa thế này, nếu xảy ra chiến tranh, nơi đây vừa có khả năng phòng thủ lý tưởng, vừa cũng dễ bị chia cắt chiến lược, rất hiểm! Trong thời kỳ chiến tranh phá hoại, Kỳ Anh là huyện bị đánh phá nặng nề, ác liệt nhất, cũng từ đặc điểm địa hình địa thế này. Trên trời, máy bay của không quân rải đủ các loại bom; và ngoài biển, thì pháo tầm xa của hải quân dồn dập dội vào. Theo một số nguồn tin tình báo lúc bấy giờ, trong thời gian Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại ra miền Bắc, trong này có tính toán đến cả khả năng có thể đổ bộ bằng cả đường không và đường biển vào “yếu địa” này, để ngăn chặn đường tiếp tế, chi viện cho chiến trường miền Nam, mà Kỳ Anh được coi như là “một yếu huyệt”, để thực hiện tính toán này. Song, khả năng này do nhiều nguyên nhân, không trở thành hiện thực. Chúng ta đều biết, quốc lộ 1A đi qua huyện Kỳ Anh ngày ấy, là thế độc đạo; nên trong chiến tranh, một bên quyết giữ để thông đường và một bên quyết phá, để ngăn chặn, là đối kháng gay gắt ở cường độ cao. Ngày nay, ngoài quốc lộ 1A, còn có đường xuyên Việt phía Tây, và nhiều đường ngang khác, có thuận lợi hơn. Tuy vậy, ngoài lĩnh vực kinh tế, Kỳ Anh vẫn là “MỘT YẾU ĐỊA”, có vị trí rất quan trọng đối với nhiệm vụ quân sự, quốc phòng, bảo vệ đất nước.


Từ một phóng viên chiến tranh, lăn lộn nhiều ở mảnh đất Kỳ Anh ác liệt, trong những năm chiến tranh phá hoại, nên tôi hiểu rõ “YẾU ĐỊA” này, thuộc như lòng bàn tay. Phải chăng, từ thực tiễn này, đã giúp tôi có một phản xạ nhạy cảm “giật mình”, lo lắng, khi nghe tin “mấy ông bạn 16 chữ vàng và 4 tốt”, tràn ngập lãnh thổ Hà Tĩnh và địa bàn Kỳ Anh. Tỉnh Hà Tĩnh và huyện Kỳ Anh, vốn là địa phương nghèo, kéo dài nhiều năm; nay bước đầu mới có tín hiệu tìm lối ra cho sự phát triển, là đáng hoan nghênh. Tuy nhiên, xin mạo muội góp ý rằng, chớ coi phát triển kinh tế bằng bất cứ giá nào; mà phải gắn phát triển kinh tế với xây dựng, củng cố an ninh quốc phòng, để khỏi hậu quả phải trả giá đắt! Trước hết, tỉnh và huyện, cần có biện pháp xử lý ngay và có hiệu quả tình trạng nhập cư trái phép của người Trung Quốc, mà dư luận đã băn khoăn, lo lắng. Cần tỉnh táo, tỉnh táo hơn nữa! Cần cảnh giác, cảnh giác hơn nữa! Kiên quyết giữ vững chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc, mới có cơ may phát triển bền vững, và đảm bảo số phận cho từng người dân, có trách nhiệm với mảnh đất quê hương thân yêu này./.


H. Q.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.


Vao Day De Xem Ban Đồ

http://gis.chinhphu.vn/vbdmap.aspx?l=4&kv=2028423.75,585251.578



Việt Cộng hóa

Tự Điển Hán Việt của Đào Duy Anh định nghĩa chữ “hóa” như sau: “Thay đổi một cách tự nhiên - Vật thay đổi hình thể hoặc tính chất”- Thật ra, không phải chỉ có vật mới “hóa”. Ngay cả con người cũng “hóa”. Xưa nay vẫn thế.

Thay đổi là do ngoại cảnh. Câu chuyện Án Anh, tể tướng nước Tề, thời Xuân Thu, đi sứ nước Sở, thuật lại như sau:

“Sở Vương đang tiếp Án Anh thì lính dắt một người tù đi ngang qua. Sở vương hỏi người kia là người nước nào. Một tên lính tâu rằng người tù nguyên là người nước Tề, phạm tội trộm ngựa. Sở Vương hỏi Án Anh: “Người nước Tề hay trộm cắp vậy sao?”

Án Anh đáp: “Cây quít trồng ở Giang Bắc thì ngọt, nhưng khi đem trồng ở phương Nam thì chua. Đó là do phong thổ. Người nước Tề xưa nay vốn không trộm cắp, khi sang làm dân nước Sở lại sanh tật xấu. Ấy là do phong thổ vậy”.”

Chuyện “Cá hóa rồng” cũng kể rằng: Trời cần có rồng để làm mưa nên mở cuộc thi cho tôm cá vượt Vũ Môn: Tôm nhảy qua được hai đợt, râu mọc gần hóa rồng, đến đợt ba, té nặng nên bị còng lưng. Cá chép vượt được cả ba kỳ Vũ Môn nên hóa rồng. Nó không còn hình dạng con cá nữa mà thành hình rồng.

Có người nói đùa: Người Bắc di cư năm 1954, giống như “cam Bố Hạ”. Vào Nam sinh sống, “đất lành chim đậu” nên hóa thành “bưởi Biên Hòa.”

“Hóa” có hai cách: Chỉ “hóa” cái bên ngoài, còn cái bên trong, - bản chất - thì không đổi. Con người “tệ” hơn, có khi “hóa”cả trong lẫn ngoài. Điều đó cũng là sự thường.

Tần Thủy Hoàng, sau khi “tóm thậu lục quốc” mà dựng nên nhà Tần, là “đế quốc đầu tiên” của người Hán, thì bành trướng ra phía Đông, lại xâm lăng vùng Giang Hạ, - Giang Hạ thường có nghĩa đất của Tôn Quyền, phía Nam Dương Tử Giang – người Hán đồng hóa 99 Việt tộc ở vùng nầy.

99 Việt Tộc, vốn không phải là người Hán, nhưng họ bị “Hán hóa” vì sống dưới chính sách cai trị “đồng hóa” của người Hán. Chỉ có “Lạc Việt”, định cư ở lưu vực sông Nhị Hà, giữ được bản chất của dân tộc mình, không bị “Hán hóa”, dù bị người Tàu cai trị một ngàn năm. Sử gọi là “ngàn năm Bắc thuộc.”

Khi bị “Hán hóa”, 99 giống Việt đánh mất cái bản chất của dân tộc mình.

Năm 1905, để vận động “Phong Trào Đông Du”, cụ Phan Bội Châu sang Nhật, gặp Thủ Tướng Nhật là Khuyển Dưỡng Nghị. Sau cuộc “bút đàm”, Khuyển Dưỡng Nghị có ý thán phục cụ Phan. Sau đó, gặp Tôn Văn, “Quốc phụ” của người Tàu, Nghị hỏi thăm xem thử người Việt Nam là dân tộc như thế nào. Tôn bảo rằng, người Việt là một dân tộc hèn yếu, không đáng được giúp. Nghe vậy, Khuyển Dưỡng Nghị hỏi lại, bảo rằng họ là người Lạc Việt, là dân tộc độc nhất không bị “Hán hóa” trong số 100 tộc Việt (bách Việt) ở Hoa Nam. Tổ tiên của Tôn Văn chính là một giống Việt đã bị “Hán hóa”. Thật là “tẻn tò” cho ông “Quốc phụ” của nước Tàu.

Người Tàu thường tự coi mình cao hơn các dân tộc chung quanh, như người Việt. Họ gọi dân tộc ta là “Nam man”, gọi các bộ tộc ở phương Bắc nước họ là “Rợ” - Rợ Hồ”. Người Mãn Châu, không phải là người Hán, cũng bị coi khinh. Tuy nhiên, có ba đời vua bên Tàu, gốc gác là từ những thứ “rợ” mà ra.

Tổ tiên nhà Đường là “rợ Hồ”. Nhà Đường cai trị nước Tàu ba trăm năm. Câu trong Chinh Phụ Ngâm: “Nước thanh bình ba trăm năm cũ” là từ cái ý nầy. Vì gốc là rợ Hồ nên An-Lộc-Sơn được trọng dụng. Từ đó mà có cái loạn An-Lộc-Sơn. Nhà Nguyên, tức Mông Cổ cũng cai trị nước Tàu một trăm năm. Nhà Thanh, người Mãn Châu, cai trị nước Tàu ba trăm năm. Người Hồ, người Mông, người Thanh thường bị gọi là “ngoại tộc”.

Sơ lược một chút, ba ngoại tộc nầy cai trị người Hán (nước Tàu) khoảng gần một ngàn năm. Đế quốc Tần Thủy Hoàng hình thành năm 221 trước Công Nguyên, tính đến nay mới hơn hai ngàn năm mà ba ngoại tộc (1) đã “ngốn” hết gần ngàn năm, chưa kể các thời kỳ loạn lạc. Vậy thì người Tàu có vẻ vang gì không?

Tuy nhiên, khi nhà Thanh cai trị nước Tàu thì họ bị “Hán hóa”, có nghĩa là cách ăn mặc, nói năng, tác phong, v.v… cái gì cũng muốn cho giống như người Hán, y như người Hán, ngoại trừ cái “đuôi chuột” trên đầu tóc họ.

Mỹ hóa

Không riêng gì người Việt hải ngoại mà cả người Việt trong nước, cũng như nhiều người khác ở các nước trên thế giới đang bị “Mỹ hóa”. Dĩ nhiên, việc “Mỹ hóa” trước hết là ở trong cách ăn mặc: Quần jean, áo da, mũ cao bồi, cũng như trong cách ăn nói, thói quen, tiêu khiển, văn chương, âm nhạc… Ở nước ta ngày trước - ngày trước chứ không phải bây giờ - khi có khách đến nhà, hỏi đứa bé “Bố mẹ đâu?” Đứa bé vòng tay lễ phép: “Cháu không rõ!” Bây giờ trẻ em Việt Nam ở Mỹ, có em không trả lời như thế. Có thể nó nhướng mắt nhìn khách, nhún vai, lắc đầu, trả lời rất Mỹ: “I don’t know!”

Saigon-hóa

Sau khi chiếm miền Nam, nhiều “chú bộ đội” chưa quen với văn hóa miền Nam, gọi cách pha cà-phê bằng “Cái nồi ngồi cái cốc”, hay “Một ly sữa Honda”. Chỉ một thời gian ngắn sau, các “chú bộ đội”, “cán bộ”, “đảng viên” bị “Saigon-hóa” rất nhanh: Cũng quần jean, giày Adidas, quên mất “cái khăn rằn”, đôi “giép râu”, mũ “tai bèo”.

Tình hình người Bắc vào Nam không khác chi người Thanh vào Bắc Kinh.

Ngoài cái “Saigon-hóa” bề ngoài, họ còn “Saigon-hóa” cả bên trong tâm hồn họ. “Lý tưởng Cộng Sản”, nếu có thì cũng đã bị họ “đánh rơi” mất rồi, chẳng ai thèm tìm lại. “Chủ Nghĩa Thực Dụng” làm cho “Chủ Nghĩa Cộng Sản” bị đại bại, biến “cán bộ Cộng Sản” thành “tiểu tư sản”, “tư sản” cả. Chẳng ai còn thấy “Người Cộng Sản” ở đâu. “Chủ Nghĩa Cộng Sản”, “Chế Độ Cộng Sản” bây giờ chỉ còn là phương tiện bảo vệ tài sản của họ. Khi cái tác dụng bảo vệ đó không còn, chính “cán bộ Cộng Sản” sợ Cộng Sản” hơn ai hết.

Ngược lại, miền Nam cũng không phải là không có người bị “Cộng Sản hóa”. Rõ ràng nhất là trong “ngôn ngữ”, cái mà nhiều người gọi là “từ Việt Cộng” hay “từ Cộng Sản”. Đại khái thì có “đảm bảo”, “bức xúc”, “cự ly”, v.v…

“Chế Độ Phong Kiến”

Ngày nay, trong cũng như ở hải ngoại, hễ nói tới chế độ quân chủ nước ta ngày trước thì hay dùng hai chữ “Phong kiến”. Ấy là cách Việt Cộng nói theo Tầu Cộng.

Nói như thế, so với lịch sử nước ta là sai.

Bên Tầu mới có “chế độ phong kiến”, ngày xưa cũng như bây giờ. Lịch sử Tây phương cũng có một “thời kỳ phong kiến”. Ai coi tuồng “Roméo - Juliette” thì biết. Ấy là mối tình ngang trái giữa các con của hai lãnh chúa thù địch nhau. Nước ta không có “chế độ phong kiến” như thế.

“Phong kiến” là nói tắt mấy chữ “Phong tước, kiến địa”. Một vị vua “ở trung ương”, phong cho các “lãnh chúa” mỗi ngưòi một vùng đất, mỗi người một tước hiệu (công, hầu, bá tử, nam). Mỗi lãnh chúa tự cai trị lãnh thổ của mình, lập quân đội riêng, thu thuế (thường là đất đai, ruộng rẫy). Người dân trong lãnh địa biết tới lãnh chúa, có nhiệm vụ với lãnh chúa nhiều hơn với vua.

Tổ chức xã hội phong kiến, Tầu hay Tây cũng gần giống nhau.

Trong lịch sử nước ta, chưa bao giờ có chế độ “Phong tước, kiến địa” như thế, ngoại trừ một mình Trần Quốc Tuấn. Vì ông là Đại Công Thần, sau khi chết được phong tước vương: “Hưng Đạo Đại Vương. Khi còn sống, ông được phong lãnh thổ, tức vùng Thái Hà Ấp ngày nay, và được có quân đội riêng. Hịch tướng sĩ của ông, là nhắm vào tướng sĩ của ông.

Chế độ nước ta ngày xưa là “Chế Độ Quân Chủ”, tức là “Vua làm chủ”, không phải “lãnh chúa làm chủ”. Lãnh thổ chia thành “Tỉnh”, có khi gọi là “thừa tuyên”, cũng có khi gọi là “trấn”, v.v… chưa bao giờ là “lãnh địa” của “lãnh chúa” như bên Tầu.

Tàu? Chệt, Ngô, Chú Ba?

Trong suốt hai tập “Việt Nam Sử Lược”, cụ Trần Trọng Kim chỉ dùng có một chữ “Tầu” để nói về “người Tầu”, “nước Tầu”.

Người Tầu đến nước ta, đến buôn bán hay định cư bằng “tàu” (hay “tầu”, giọng Bắc) nên người Việt gọi họ là “Người Tầu”. Đơn giản chỉ có vậy. Bọn cướp biển Tầu thì gọi là “giặc Tầu Ô”. Ô là con quạ đen, vì tàu cướp biển của Tầu thường giương cờ đen. Lính Lư Hán qua Việt Nam năm 1945, sau khi Nhật đầu hàng thì người Việt ta gọi là “Tầu phù” vì anh nào cũng bị phù thủng, thiếu ăn, thiếu thuốc.

Có khi người ta gọi người bằng Tầu là “Chệt”. Trong Nam thì gọi là “Chiệc”. Trong văn chương cũng gọi là “Chiệc”. Trần Tế Xương viết như sau:

Ba mươi thết, tết lại ba mươi
Vợ thằng Ngô đốt vàng cho chú khách
Một tay cầm cái dù rách
Một tay xách cái chăn bông
Em đứng bờ sông
Em trông sang nước người:
“Hỡi chú chiệc ơi là chú chiệc ơi”
Một tay em cầm quan tiền,
Một tay em xách thằng bù nhìn
Quan tiền nặng thì quan tiền chìm
Bù nhìn nhẹ thì bù nhìn nổi,
Ới ai ơi, của nặng hơn người …

Chỉ mấy câu thơ mà Trần Tế Xương gọi người Tàu bằng nhiều cái tên khác nhau: Khi thì “Thằng Ngô”, khi thì “chú Khách”, khi thì “Chú Chiệc”. Ngô là người Tầu phía Nam sông Trường Giang, “Tam Quốc” gọi là “Đông Ngô”. Gọi là “khách” là vì họ từ ngoại quốc đến, người Việt là chủ. Tôi không rõ tại sao gọi là “Chệt” hay “Chiệc”. Dân Saigon gọi người Tàu là “Chú Ba”, gọi người Ấn là “Chú Bảy” (hoặc “Bảy Chà”). “Ba Tàu” còn có thêm cái đuôi là “Ba Tầu Chợ Lớn”, “Ba Tàu HồngKông”, “Ba Tàu Đài loan”, v.v…

Vì người Tầu xâm lăng nước ta nên dân ta gọi họ là “Giặc Tầu”. Trong bài “Gia Tài Của Mẹ”, Trịnh Công Sơn viết là “Một ngàn năm đô hộ giặc Tầu.” Sau 1975, Trịnh Công Sơn “dấu biệt” bài nầy vì nhiều lý do, trong đó cũng vì hai tiếng “Giặc Tầu”. Việt Cộng rất “kính cẩn” Tầu nên không cho dân chúng dùng hai tiếng “giặc tầu”. Cấm tiệt!

Vậy mà bây giờ “đám trẻ” đấu tranh trong nước, “cả gan gọi, viết, hát “giặc Tầu”. Việt Khang viết “Mà giặc Tầu ngang tàng trên quê hương ta”. Phương Uyên thì mang tấm bảng “to tổ bố” có hai chữ “Tầu khựa” mà đi biểu tình.

Dĩ nhiên là mấy “chú Ba ở Bắc Kinh” phán với đám Việt Cộng ở Hà Nội rằng “Cái lày là không được dzồi! Các lị phải bỏ tù chúng ló.”

Khựa là cái gì? Có phải “khựa” cũng giống như “bựa”?

“Bựa” là cái chất dơ, còn dính trong miệng người ta. Ăn xong, người Việt hay xỉa rang, là xỉa cái “bựa” trong răng. Bựa nầy có khi rất hôi thối nếu nó dính trong miệng lâu ngày. Súc miệng là súc cái chất bựa nầy ra mà nhổ đi.

Có lẽ “khựa” cũng na ná như thế. Đó là thứ hội hám, dơ dáy, tham lam, nhỏ nhen, bần tiện, ích kỷ, lằng nhằng, phá đám.... Khựa là bao gồm tất cả những gì xấu xa của người ta, mà người Tầu “ôm” về cho họ hết!

Tất cả những cái tên gọi đó, chẳng có cái tên nào được coi là không có cái ý coi thường người Tàu.

Trên mặt giấy tờ, trước 1975, về quan hệ ngoại giao thì chính quyền Việt Nam Cộng Hòa gọi là Trung Hoa, rõ hơn thì gọi là “Trung Hoa Quốc Gia”, tức “Tàu Đài-Loan” của Tưởng. Tòa đại sứ Trung Hoa Quốc Gia ở trên đường Hai Bà Trưng”. Dân Saigon nghe cái tên dài dòng quá nên gọi tắt là “Tòa đại sứ Tầu” cho nó gọn.

Tại sao người Việt có ý coi thường người Tầu như thế?

Một là vì truyền thống. Việc người Tầu đô hộ người Việt một ngàn năm, xâm lăng nước ta mấy lần, đời nhà Lý, đời Trần, đời Lê, đời Tây Sơn, không dễ làm cho người Việt quên đi cái hận cũ.

Thứ hai là tại vì việc người Tầu định cư ở nước ta.

Khi mới đến, người Tầu không xa kẻ “khố rách áo ôm” bao nhiêu. Họ làm đủ nghề để sinh nhai. Thuở hàn vi thì buôn ve chai, mua bán đồ cũ. Ở miền Tây thì họ làm ruộng. Nhờ cần cù chăm chỉ làm ăn, buôn bán, đầu cơ tích trữ, buôn gian bán lận, cho vay cắt cổ, chẳng bao lâu họ giàu có, nắm lấy việc buôn bán, thao túng thị trường.

Giàu đã bị người ta ghét rồi, huống chi giàu bằng những nghề chợ đen, chợ đỏ, bất nhân như thế.

Từ giàu có, họ có thế lực với kẻ cầm quyền. Thời Quân chủ, thời Tây còn đô hộ, họ “vào ra” nhà Tây, nhà quan rất dễ, đầy đủ “lễ nghĩa Xuân Thu nhị kỳ”. Thời Cộng Hòa, khi bị đảo chánh, ông Diệm, ông Nhu chạy trốn vào nhà Ba Tầu Mã Tuyên là ý làm sao? Lý Long Thân vô ra dinh Độc Lập “dễ như đi chợ” là ý làm sao?

Họ đi với giai cấp thống trị. Người dân bị trị “thương” họ sao được? Vì vậy, khi tướng Kỳ bắn Tạ Vinh “hạm gạo” ở bùng binh chợ Bến Thành, có lẽ không ít người “hoan hô”.

Ngược lại, người Tầu có “tôn trọng” dân Việt ta hay sao?

Mãi đến khi người Tây phương phổ biến khoa học, thiên văn sang Tầu, người Tầu mới biết rằng quả đất tròn, gọi là “thuyết địa cầu”. Trước đó, cũng như trong kinh thánh đạo Thiên Chúa La Mã, người Tầu tin rằng đất vuông, theo thuyết “Địa tâm”.

Đất vuông thì người Tầu, tức Hán tộc ở giữa, văn minh, giỏi giang. Chung quanh là các giống dân mọi rợ, Tầu gọi là “man, di, nhung, địch”

Họ gọi nước Việt ta là “Nam man”

Sử chép:

“Năm 1637, Giang Văn Minh cùng với hơn 50 người nhận lệnh vua đi sứ sang “Trung Quốc”. Họ đến kinh đô nhà Minh vào một buổi chiều tà. Sau mấy ngày nghỉ ngơi, Giang Văn Minh vội vào yết kiến vua Minh. Ông ung dung bước vào sân rồng dõng dạc tâu-rằng:

- Muôn tâu bệ hạ! Thần sứ giả Nam bang xin bái kiến.
Vua Minh thấy dáng điệu uy nghi và có vẻ ngạo mạn của ông,

liền quát lớn:

- Ngươi là sứ giả man di, vào sân rồng của ta chưa đúng lễ.
- Thưa bệ hạ, thần là sứ giả Nam bang, một nước có nền văn hiến đã lâu, chứ đâu có phải sứ giả man...
(Trích lại của “Đặc Trưng”.

Đi sứ không làm nhục mệnh nước).

Dưới cái đất vuông ấy là “Thiên hạ” (dưới trời), vua Tầu là vua thiên hạ, cai quản hết mọi nước. Nước Tầu ở giữa thì gọi là “Chung Côốc” tức là Trung Quốc (nước ở giữa). Các nước chung quanh như Cao Ly, Nhật Bản, Mãn Thanh, Tân Cương, Tây Tạng, Việt Nam là phiên ly (rào, dậu) của Tầu, canh giữ cho nước Tầu bình an ở giữa.

Tại những nước chung quanh Tầu, ai lên làm vua phải qua triều cống cho Tầu và “xin phong”. Vua Tầu có phong cho mới được gọi là vua. Có khi vua Tầu muốn làm khó, đòi thêm của triều cống, thêm “hối lộ” mới phong vương: An Nam Quốc Vương. Không ưa thì chỉ phong “tiết độ sứ”, tức là mới chỉ là “sứ” của vua Tầu, thay vua Tầu cai trị mà thôi!

Cách gọi như thế là người Tầu rất ngạo mạn!

Triều cống hay xin phong chỉ là một hình thức ngoại giao vào thời kỳ ấy, còn như người Tầu xâm lăng thì người Việt Nam đem quân đánh lại. Đánh theo cách của vua Quang Trung thì:

“Đánh cho để dài tóc
“Đánh cho để đen răng
“Đánh cho nói chích luân bất phản
“Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn
“Đánh cho sử tri Nam Quốc Anh Hùng chi hữu chủ”

Người Việt Nam có niềm tự hào về Dân tộc, Tổ tiên của họ, về lịch sử chống Tàu vẻ vang của họ, nên không mấy khi họ gọi Tầu là “Trung Quốc”.

Gọi Tầu là Trung quốc tức là chấp nhận nước ta là “phiên ly” của Tàu. Dân tộc ta ngồi ngoài canh gác, để các các Chú Ba nằm ở trong mà hưởng tứ khoái hay sao???!!!

Tự ái Dân tộc không cho phép ta có cách gọi như thế!

Năm 1945, khi Hồ Chí Minh từ Việt Bắc về Hà Nội “cướp chính quyền”, y ra lệnh cho đám cán bộ của y từ nay không được gọi là nước Tầu, dân Tầu là Tầu mà phải gọi là Trung Quốc.

Để làm chi?

Để tỏ lòng tôn kính nước Tầu, người Tầu!

Ấy là khác, là đi ngược lại với tâm tình người Việt. Thậm chí, sách sử xưa gọi “Người Tầu xâm lược” thì Việt Cộng, các sử gia Việt Cộng, sách giáo khoa Việt Cộng không dám gọi là người Tầu, nước Tầu, sợ “phạm húy” mà gọi trệch là “Bọn phong kiến phương Bắc”. “Phong kiến phương Bắc” không phải là Tầu hay sao? Gọi như thế không thấy mình là hèn hay sao?

Bây giờ thì “bọn trẻ” trong nước, như Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha mới 20 tuổi, cả gan gọi Tầu là “Tầu khựa”

Trong khi người Việt tỵ nạn hải ngoại “kính cẩn” gọi Tầu là “Trung Quốc”.

Độc giả cứ mở ra mà xem, mà nghe, bất cứ một đài Truyền hình Việt Nam nào, bất cứ một đài phát thanh nào ở hải ngoại, đều gọi nước Tầu, người Tầu là Trung Quốc.

Những người ở trong nước chống Tầu Cộng và Việt Cộng sẽ nghĩ gì khi họ gọi Tầu là “Tầu khựa”, còn người Việt hải ngoại gọi là “Trung Quốc”. Họ có thấy “cô đơn” khi nhìn ra người Việt ở ngoài nầy?!

“Người ta” thiếu cái khăn xếp, cái áo dài, vòng tay, đứng bên cạnh Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, hân hoan đón mừng Tập Cận Bình, Lý Khắc Cường hay sao?

Họ chống Việt Cộng và Tầu Cộng bằng cách nào vậy hà?
hoànglonghải
__________________________________________________
(1) Nhà Đường (618-907), Nhà Nguyên (1271-1368), Nhà Thanh (1644-1912)

BT Chuyển

----------o0o-----------